-->
game mobile, game mobile mien phi, game dien thoai, truyen ngan, phim mobile, anh dep
Trang
Chu | Game Mobile | Ứng Dụng | Game Hay
TOP GAME Online Android + iOS Hay - Chơi Là Say
* 9-shot - Đỉnh cao bắn súng 2016
* QHeros - Chiến Thuật Nhập Vai Đỉnh Nhất 2016
* Eden 3D - Siêu Game PK Skill Mượt Mà
* Naturo 3D - Đẳng Cấp Game Hot Trên SmartPhone
* iGà - Tranh Đoạt Thiện Xạ
* Au Mobile - Nhảy Au Trên Mobile
* Bang Bang - Bắn Tăng Online Bom Tấn
* Hoàng Đế - Nhập Vai Hành Động, Nhiệm Vụ Khủng Online
* Đế Chế - Game Chiến Thuật Thả Quân Đông Nhất Mobile
* Phong Thần Dị Tướng - Game ARPG Đỉnh Nhất 2016
* Phong Vân Tuyền Kỳ - Game TurnBase PRO
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

[Truyện ngắn] Đi đường vòng để gặp nhau


Chúng tôi quẩn quanh đâu đó trong cuộc sống của nhau, những tưởng chẳng bao giờ gặp lại, xong đến khi nhìn thấy nhau thì trở nên lạ lẫm, cùng bất giác với những câu hỏi mà chẳng ai có thể trả lời: “Mình đã từng quen nhau sao?”

Tôi đến quán trú ẩn một ngày mưa tầm tã, dư vị của ngày mưa xộc vào mũi, quấn quýt mùi của đất, mùi của cỏ và mùi nước mưa vẫn đâm xiên từng hạt xuống nền đất ẩm. Xoay vòng cốc café trên tay, thi thoảng nhấc lên áp vào một bên má, tôi cười hiền với những màn độc thoại của bản thân. Vốn dĩ, tôi thích mưa, thích đến lạ kỳ.

Người con trai đó xuất hiện, ngồi trước mặt tôi, cũng nhìn ra phía ngoài hiên, dõi mắt theo màn mưa giăng trắng xóa. Trước khi kịp nhận ra người quen cũ, tôi còn thơ thẩn đuổi bắt tâm trạng ở một nơi rất xa nào đó, với những vùng kí ức mờ nhạt.

- Không ngờ rằng lại gặp em ở đây.

Vẫn là người con trai đó mở lời trước. Hai năm trước cũng vậy, hai năm sau khi gặp lại cũng vậy. Anh ấy khiến tôi tin tưởng rằng, dù chúng tôi có đi với nhau bao lâu, cách nhau bao xa, thì khi hạnh ngộ đều có thể mở lời một cách dễ dàng. Vì lẽ gì mà trở nên dễ dàng như thế? Vì chúng tôi không thường xuyên liên lạc với nhau, nên đối với nhau cũng như những người xa lạ lần đầu gặp gỡ hay sao?

Kỳ thực, người ta vẫn dễ dàng mở lời với một người xa lạ hơn là với một người đã từng quen, nhất là, đã từng yêu.

- Em cũng vậy. Lâu lắm mới gặp anh.

Trong màn mưa của một ngày cuối tuần lãng đãng, tôi chạm phải vùng ký ức mà mình đã cố gắng khoanh tròn lại để lánh xa đi. Hóa ra, ký ức vốn không phải để lánh xa, càng đau thương càng phải biết đối mặt. Tôi gặp lại anh mà vẫn cảm giác được tim mình nhói, ngần ấy thổn thức của tuổi mười tám ùa về. Tôi còn yêu anh chứ?

- Dạo này, em thế nào rồi?

Những câu hỏi chỉ như những người quen biết dùng để xã giao với nhau, nhưng tôi thoáng thấy chạnh lòng. Bởi cũng là người ấy, những năm về trước luôn biết mọi biến động trong cuộc sống của tôi, luôn san sẻ vui buồn cùng tôi, tất thảy mọi chuyện xung quanh cuộc sống của tôi, anh đều được biết.

2. Sau lần gặp gỡ kỳ lạ ấy, tôi cố gắng không nghĩ đến anh nhiều hơn. Thật sự quá khứ luôn trở nên ám ảnh một cách bướng bỉnh. Có những khi tôi cố gắng vùi mình vào công việc, cố để mọi thứ khác tràn vào tâm trí, dù là những việc xa tận đẩu tận đâu, miễn đừng là anh, miễn không phải là anh. Nhưng rồi khi kết thúc một ngày, anh vẫn hiện hữu, cùng với một nụ cười rất ấm và một hơi thở quá đỗi nồng nàn. Tôi vẫn luôn để mình đắm chìm trong thứ men say ảo tưởng đó, dù đã cố gắng né tránh những cuộc gọi của anh, ngày một nhiều.

Có lần, khi lang thang siêu thị cùng bạn để chọn món ăn cho một buổi liên hoan cuối tuần, tôi lại gặp anh ở đó. Anh đi cùng với một cô gái, có vẻ như trạc tuổi anh, hoặc lớn hơn anh một chút. Tôi không rõ cảm xúc lấn chiếm trọn vẹn tim mình là gì nữa, nó dần trở nên thôi thúc, rồi mạnh bạo đến mức nghẹt thở. Tôi rõ ràng thấy mắt mình đang cười, môi mình đang nói, vẫn đang trò chuyện với họ nhưng lồng ngực tức tối như muốn nổ tung. Anh đi với một người con gái khác, sau rất nhiều ngày, sau cả sự chia ly, tôi vẫn thấy không vui.

- Lại gặp em nữa rồi, đúng là anh em mình có duyên, nhỉ?

Anh vô tư chào tôi, có quay sang giới thiệu người bạn đi cùng. Tôi nghe loáng thoáng hình như chị cùng chỗ làm, anh cũng làm nhiệm vụ tháp tùng chị đi chọn đồ cho bữa liên hoan ở công ty.

- Vâng. Em có việc phải đi rồi!

Tôi thoái lui một cách yếu ớt. Giá như lúc đó tôi đủ dũng cảm để đứng lại lâu hơn một chút, muốn lén nhìn xem họ trở nên thân thiết như thế nào. Nhưng tôi lại không đủ dũng cảm. Tôi nhận ra rằng, dù ở lứa tuổi nào, tôi vẫn cứ là một đứa trẻ non nớt chờ đợi người khác ban phát tình yêu, hơn là tự giành lấy cho mình.

Cuộc sống của tôi trở nên khó chịu nhiều lần hơn trước, nhiều lần hơn kể từ sau khi gặp lại anh. Tôi đã từng nghĩ chúng tôi sẽ có rất nhiều chuyện để nói với nhau, sẽ có thể trở nên như bạn bè thân thiết, hai người bạn đủ thấu hiểu mọi thứ về nhau. Nhưng hóa ra tôi nhầm lẫn thật rồi. Sẽ chẳng ai đủ can đảm làm bạn với người mà mình đã từng yêu, tôi cũng vậy.

3. Tôi và anh yêu nhau từ năm tôi mười tám tuổi, anh hơn tôi hai tuổi. Thứ tình yêu bồng bột trẻ thơ ấy vẫn luôn là thứ tình yêu thần thánh nhất, ít ra là đối với tôi. Chúng tôi không nghĩ nhiều đến những chuyện khác ngoài lề, chỉ nghĩ đến tình cảm của nhau, chỉ biết trao đi yêu thương một cách rất vụng về.

Tôi nhớ tôi đã từng có những trò hờn dỗi trẻ con và thử thách rất dại dột, chỉ để biết rằng anh có yêu tôi không, có thật lòng hay không, có dám khẳng định sẽ là mãi mãi hay không… Nhưng rốt cuộc, thứ mà cô gái mười tám tuổi nhận được cũng chỉ là tình yêu mà thôi. Tình yêu tròn vẹn không có một vết xước, cũng không có bất kỳ một lời hứa nào.

“Anh yêu em thật không?”

“Thật”

“Anh yêu em nhiều không?”

“Nhiều”

“Anh yêu em mãi mãi chứ?”

“…”

Câu cuối anh không trả lời, hỏi hàng trăm hàng vạn lần thì anh vẫn không trả lời. Những ngày đầu tôi vẫn thấy là do anh còn ngại ngùng gì đó, hoặc anh không muốn nói, đơn giản vậy thôi. Dần dần, chúng tôi có những điểm bất đồng nào đó, và vẫn câu hỏi ấy, vẫn sự im lặng đáp lời, tôi lại có những màn suy nghĩ lung tung.

Chuyện tình cảm của tôi, giống như một tấm tranh thêu đã cố sức để dệt nên những gì đẹp đẽ nhất, cuối cùng lại bị chính người nghệ nhân vì bị một vết kim đâm vào tay mà vò nát, cả một bức tranh, cả những gì đẹp đẽ nhất.

Dẫu vậy chúng tôi vẫn chưa thật sự chia tay. Bên cạnh anh tôi cảm nhận được tất thảy những quan tâm nhẹ nhàng và ấm áp. Tôi dư sức nhận ra rằng anh thật lòng với mình, chỉ vì một chút ích kỷ của con gái, vì ích kỷ muốn được chiến hữu nên tôi luôn trở nên khó chịu với những câu trả lời bằng thinh lặng của anh. Điều đó, mãi về sau này, tôi mới biết rằng, hóa ra im lặng cũng là một câu trả lời rất đáng giá. Đáng giá hơn nhiều lần so với sự phủ nhận.

4. Anh liên lạc trở lại với tôi. Những lần đầu tiên còn ngượng ngùng vì cả hai đều không biết sẽ phải trò chuyện như thế nào cho phải. Đã rất lâu rồi kể từ sau khi chia tay, cũng kể từ sau khi anh rời xa tôi, chúng tôi không một lần nào liên lạc trở lại.

Có lẽ, cái tôi giữa chúng tôi quá lớn, đều tồn tại song song và không một ai muốn dẹp bỏ nó đi. Tình yêu đôi lúc là sự hy sinh, thậm chí hy sinh cả bản thân mình. Nhưng với một cô gái mười tám tuổi, với một chàng trai hai mươi tuổi, với vốn liếng tình đầu chỉ là những ngày chập chững biết yêu, chúng tôi chưa kịp trưởng thành để nhận ra điều đó.
Sau này, khi va vấp nhiều hơn trong cuộc sống, khi dần trở nên trưởng thành, tôi mới thấm thía một điều. Rằng nếu tôi thật sự yêu thương, tôi có thể hy sinh tất cả.
Vậy đấy! Con gái sẽ trưởng thành hơn rất nhiều sau khi chia tay. Chuyện tình cảm có tác động quá lớn đến với chúng tôi, xâm nhập vào suy nghĩ hằng ngày, len lỏi vào hoạt động hằng ngày, thậm chí ảm ảnh vào cả những giấc mơ. Và rồi bất cứ một cô gái tuổi mười tám nào cũng sẽ vấp ngã, sẽ biết cách tự lau đi vết thương, tự gạt đi nước mắt, tự đứng lên để mỉm cười.

- Hôm nay em rảnh không?

- Hôm nay… em bận rồi.

- Vậy còn ngày mai?

- Em… cũng có việc…

- Hôm nào em sẽ… hết bận?

- …

Tôi thấy mình hoán đổi vị trí cho anh, bây giờ đến lượt tôi im lặng. Thật ra tôi đang bị đấu tranh dữ dội, việc có nên gặp lại anh hay không? Có nên tiếp tục giữ mối quan hệ với anh hay không? Giữa chúng tôi chẳng phải bạn bè, chẳng phải thân sơ gì cả, thậm chí còn từng chia tay… Vậy thì mối quan hệ bây giờ là gì? ...
1234Sau »
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: 1/
Link:
BBcode:
↑↑ Cùng chuyên mục
» [Truyện ngắn] Cám ơn anh! Chàng trai có nụ cười Hà Nội
» [Truyện] Đặt tay lên tim và nói: Em yêu anh!
» [Truyện ngắn] Bước chân tới thiên đường
» [Truyện ngắn] Câu chuyện của bút chì
» [Truyện ngắn] Mùa hoa anh đào
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
[Truyện ngắn] Vì em quá yêu anh [Truyện ngắn] Vì em quá yêu anh
[Truyện ngắn] Valentine có ba mảnh ghép [Truyện ngắn] Valentine có ba mảnh ghép
[Truyện ngắn] Và cuộc đời sẽ ra sao ? [Truyện ngắn] Và cuộc đời sẽ ra sao ?
[Truyện ngắn] Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh [Truyện ngắn] Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh
[Truyện ngắn] Trạm dừng của những giấc mơ [Truyện ngắn] Trạm dừng của những giấc mơ
123456»
*TOP Game Online Miễn Phí Hót Nhất
Thanks to Xtgem
Author: Còi Phạm
Liên hệ: thanhsweet98@gmail.com
Plus Google: Còi Phạm
U-ONC-STAT

XtGem Forum catalog