-->
game mobile, game mobile mien phi, game dien thoai, truyen ngan, phim mobile, anh dep
Trang
Chu | Game Mobile | Ứng Dụng | Game Hay
TOP GAME Online Android + iOS Hay - Chơi Là Say
* 9-shot - Đỉnh cao bắn súng 2016
* QHeros - Chiến Thuật Nhập Vai Đỉnh Nhất 2016
* Eden 3D - Siêu Game PK Skill Mượt Mà
* Naturo 3D - Đẳng Cấp Game Hot Trên SmartPhone
* iGà - Tranh Đoạt Thiện Xạ
* Au Mobile - Nhảy Au Trên Mobile
* Bang Bang - Bắn Tăng Online Bom Tấn
* Hoàng Đế - Nhập Vai Hành Động, Nhiệm Vụ Khủng Online
* Đế Chế - Game Chiến Thuật Thả Quân Đông Nhất Mobile
* Phong Thần Dị Tướng - Game ARPG Đỉnh Nhất 2016
* Phong Vân Tuyền Kỳ - Game TurnBase PRO
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

[Truyện ngắn] Đi đường vòng để gặp nhau



Nói cho tôi biết, mối quan hệ sau khi chia tay hai năm, sau khi xa cách nhau một khoảng đủ lâu, người ta là gì với nhau?

Mặc dù tôi nhận thấy mình có trưởng thành hơn đôi chút, nhưng trong chính chuyện tình cảm của mình, tôi vẫn loay hoay.

Một ngày không hẹn trước, tôi lại gặp anh, nơi quán cũ. Anh ngồi cùng chị ấy và một số người bạn. Lần thứ hai tôi thấy mình dành cho chị ánh mắt của sự ngưỡng mộ, và cả ghen tỵ nữa. Chị có thể ngồi bên cạnh anh, cười đùa vui vẻ với anh, đôi lúc còn chỉnh lại cổ áo cho anh. Còn tôi thì không? Chẳng biết tôi đã bị gạt ra và đứng bên ngoài lề cuộc sống của anh từ lúc nào nữa. Như kiểu, chỉ cần tôi tiến lại gần họ hơn một chút, là tôi có thể òa khóc, như một đứa trẻ, đứa trẻ thèm thuồng que kẹo mút chẳng phải là của mình.

- Hôm nay, em không bận à?

Anh đã nhìn thấy tôi và chủ động hỏi. Lúc bấy giờ, chị cũng quay sang nhìn tôi, trong ánh mắt của chị có gì đó khác lạ.

- Vâng. À không… em đi gặp bạn.

Tôi ngồi dí ở một góc, quay lưng lại với họ, tự thấy chất lỏng ươn ướt ở khóe mắt tràn ra. Tôi chẳng có bạn nào để gặp vào một ngày mưa gió này cả. Tôi cũng không đủ can đảm thừa nhận ra rằng tôi đi café một mình, rằng tôi nhớ anh, rằng tôi sợ hãi khi nhìn thấy anh đi cùng chị ấy. Chỉ vì… chúng tôi chẳng là gì của nhau cả.

À không, chúng tôi không còn là gì của nhau cả… từ hai năm trước.

5. Tôi vẫn kịp nhớ mình là một đứa thích mưa, nhưng lại sợ hãi sấm chớp. Tôi xa nhà từ nhỏ, sống tự lập từ nhỏ, nhưng những cơn mưa kèm theo sấm chớp vẫn khiến tôi lạnh người. Khi tôi yêu anh, anh biết và thấu hiểu tất thảy những điều đó. Anh luôn gọi điện để chuyện trò cùng tôi, những câu chuyện cười anh kể làm át đi tiếng sấm. Có những lần tôi ngoan cố áp chặt điện thoại vào tai, nằm xuống gối và thiếp đi vì sợ. Anh vẫn ở bên kia điện thoại, vẫn hỏi han tôi, cho đến khi nghe thấy tiếng thở đều đều anh mới yên tâm gác máy.

Vẫn là một trong số những đêm mưa lạnh lùng lướt qua cuộc sống cô độc, như tấm gương phản chiếu lại những ngày xưa từ vùng ký ức nhàu nhĩ. Tôi bó gối ở một góc giường, cố gắng mím chặt môi để không phải nghe thấy tiếng khóc của mình. Tôi thật sự thấy mình nhỏ bé, giống như một con mèo ướt nước, muốn có một chỗ để vùi vào nũng nịu, nhưng tìm mãi, quẩn quanh, lại chỉ có một mình.

- Em… ổn chứ?

- …

Anh gọi cho tôi khi mà đồng hồ đã báo nửa đêm. Vào cái giờ ấy, mọi người đều đã ngủ. Duy chỉ có tôi và anh là thức. Tôi thì vì sợ. Còn anh?

- Có đang sợ không?

- …

- Anh… qua nhé?

- …

Tôi không trả lời, mãi mãi chỉ là im lặng. Những lần nói chuyện điện thoại gần đây với anh đều thế. Bởi tôi không biết sẽ trả lời như thế nào. Tôi chỉ sợ, nếu tôi mở lời, chuyện tôi nhớ anh sẽ bị nói ra mất, rồi cả bao nhiêu điều điên khùng mà chỉ một mình tôi biết. Tôi sợ bị anh nhìn thấu, nên cố gắng giấu nhẹm đi.

- Được rồi, anh không qua nữa. Nhưng anh ở đây, đừng sợ!

Thời gian như quay ngược về những tháng ngày xưa cũ trước. Tôi vẫn là con bé nũng nịu biết làm đủ mọi trò hờn dỗi, chỉ để được anh dỗ dành, chỉ để được hóa nhỏ bé trong vòng tay của anh. Rồi vì đâu mà tình yêu ấy vụt đi mất?

Chúng tôi đã bao giờ đủ tin tưởng vào đối phương chưa? Hay chỉ biết yêu và… hoài nghi lẫn nhau? Chúng tôi chưa bao giờ đủ tin tưởng vào sự chân thành trong nhau, đến khi cái móng không đủ vững chắc thì tình yêu cũng vì thế mà sụp đổ. Sụp đổ ngay cả khi chúng tôi còn yêu nhau. Một đứa con gái mười tám tuổi, không đủ tin tưởng vào một anh chàng hai mươi tuổi. Một anh chàng hai mươi tuổi lại cũng không đủ tin tưởng vào một đứa con gái mười tám tuổi. Vậy thì… sau bao nhiêu ngày xa nhau như thế, chúng tôi đã bì bõm đi qua những vết thương, cũng đã biết đối mặt, chúng tôi đã đủ tin tưởng nhau chưa?

- Anh ơi…

- …

- Chị ấy là gì thế? Và em… em là gì thế?

Tôi bất giác hỏi, giọng nghèn nghẹn nơi cổ họng. Tôi không rõ vì sao tự nhiên lại mở lời. Tôi đã giữ im lặng lâu đến thế. Đã giữ im lặng đến mức đẩy anh rời xa tôi, kể cả khi quay trở lại cũng cố chấp giữ im lặng mà lánh xa anh. Vì lẽ gì mà một phút trở nên nông nổi? Tôi có thật sự đang hỏi, hay là tự dành cho tình cảm của mình một lối thoát?

- Em còn ở đó không?

Tiếng tút… tút… kéo dài vô tận. Điện thoại mất sóng, cuộc gọi với anh kết thúc. Tôi vội vàng quay lại số thì có tín hiệu báo không liên lạc được. Tôi còn chưa kịp nghe câu trả lời của anh, thấy nước mắt lem nhem trên má. Dù sao thì, một đứa con gái yếu lòng như tôi, đâu thể chạy trốn mãi mãi được tình cảm của mình?

*****

Em và tôi đã có nhiều sự khác biệt, điểm ít khác biệt duy nhất chỉ là tình cảm mà tôi dành cho em: vẫn nhiều ngần ấy, vẫn nồng nàn ngần ấy.
1. Tôi không biết chính xác khi yêu một cô gái nên làm những gì, cần phải làm những gì để cô ấy luôn cảm thấy an toàn. Dù vậy, tôi cũng cố gắng ở bên cạnh em, cố gắng dành mọi sự quan tâm cho em. Điều duy nhất tôi không thể cho em, có lẽ, chính là cái cảm giác an toàn ấy.

Chúng tôi chia tay từ những chuyện vặt vãnh nào đó xảy ra trong quá khứ. Và cứ thế tự nhiên dần xa nhau. Sự thật là chỉ có em lánh xa tôi, còn tôi vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Chỉ có điều em không biết, chẳng hề hay biết.

Có lần, thằng bạn hỏi tôi:

- Sao mày có thể yêu một cô gái vô tâm như thế?

Ý nó nói em, nó cũng trách em. Nó là người ngoài cuộc, bằng con mắt của người ngoài cuộc, nó nhận xét về em như thế. Điều tôi có thể lý giải cho nó, chỉ duy nhất một từ, là tình yêu thôi.

- Mày thử yêu đi!

Vứt nó lại với những ngổn ngang suy nghĩ, tôi chạy đến quán, nơi mà em vẫn ngồi, vào một ngày mưa giăng trắng xóa. Tôi không nghĩ mình sẽ ra trò chuyện với em, vẫn giữ ý định quan sát em từ xa mà thôi. Với tôi, việc chạm vào em là điều không chắc chắn, cũng chưa đủ tự tin để làm. Vì em và tôi đã có nhiều sự khác biệt, điểm ít khác biệt duy nhất chỉ là tình cảm mà tôi dành cho em: vẫn nhiều ngần ấy, vẫn nồng nàn ngần ấy.

- Không ngờ rằng lại gặp em ở đây.

Tôi cố tỏ ra tự nhiên hết sức, nhoẻn cười, song trong đôi mắt tôi không ngừng phô ra sự sợ hãi. Tôi vẫn sợ em sẽ lánh xa tôi, sẽ phủ nhận tôi từng là quá khứ của em. Hoặc nhẫn tâm hơn, em sẽ im lặng. Sự im lặng của người con gái mà mình yêu thương là điều nhẫn tâm nhất, tôi vẫn luôn trở nên lo sợ trước điều đó. Có lẽ vì vậy mà tôi mất hai năm chỉ để đi bên cạnh em, đi bên cạnh chứ không bao giờ cố tìm kiếm một điểm giao nhau nào khác cả.

- Em cũng vậy. Lâu lắm mới gặp anh.

Em đáp lại, nụ cười thản nhiên trên khuôn mặt. Tôi có chút hụt hẫng, song lại thấy mình hạnh phúc. Chí ít, em đã không phủ nhận tôi, cũng không im lặng với tôi. Điều đó đã là điều lớn lao khiến cho tôi mãn nguyện.

2. Tôi không định hình được em sẽ làm gì vào những khung thời gian rảnh rỗi. Tôi thì thường hay nhớ đến em, thi thoảng việc mường tượng ra hình ảnh về em cũng khiến cho công việc trở nên trôi chảy hơn và ngày làm việc bớt căng thẳng hơn.

Có lẽ có những sự khác biệt nào đó. Tôi nhận ra em có xu hướng né tránh quá khứ. Còn tôi, vẫn sống với quá khứ như một thói quen. Dường như em muốn quên tôi, muốn quên sạch đi những ký ức về tôi, về chuyện giữa tôi và em. Em không nói ra, cũng không thể hiện điều đó, nhưng tôi cảm nhận được điều đó, và nỗi buồn cứ thế lan rộng, đến mức tôi cảm thấy mình đã trở nên quá yếu đuối rồi....
« Trước1234Sau »
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: 1/
Link:
BBcode:
↑↑ Cùng chuyên mục
XtScript Error: Timeout.
*TOP Game Online Miễn Phí Hót Nhất
Thanks to Xtgem
Author: Còi Phạm
Liên hệ: thanhsweet98@gmail.com
Plus Google: Còi Phạm
U-ONC-STAT

Ring ring