Pair of Vintage Old School Fru
-->
game mobile, game mobile mien phi, game dien thoai, truyen ngan, phim mobile, anh dep
Trang
Chu | Game Mobile | Ứng Dụng | Game Hay
TOP GAME Online Android + iOS Hay - Chơi Là Say
* 9-shot - Đỉnh cao bắn súng 2016
* QHeros - Chiến Thuật Nhập Vai Đỉnh Nhất 2016
* Eden 3D - Siêu Game PK Skill Mượt Mà
* Naturo 3D - Đẳng Cấp Game Hot Trên SmartPhone
* iGà - Tranh Đoạt Thiện Xạ
* Au Mobile - Nhảy Au Trên Mobile
* Bang Bang - Bắn Tăng Online Bom Tấn
* Hoàng Đế - Nhập Vai Hành Động, Nhiệm Vụ Khủng Online
* Đế Chế - Game Chiến Thuật Thả Quân Đông Nhất Mobile
* Phong Thần Dị Tướng - Game ARPG Đỉnh Nhất 2016
* Phong Vân Tuyền Kỳ - Game TurnBase PRO
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

[Truyện ngắn] Mùa hoa anh đào


Mọi chuyện bắt đầu từ một chiều mưa…

Một cô bé con chừng bốn, năm tuổi, ngồi thu lu một mình, khóc thút thít trước cổng nhà. Con bé không có chìa khóa, trong khi người lớn đều đi vắng hết. Thế rồi trời đột ngột chuyển mưa. Nó bỗng nín bặt, ngóc cổ dậy, nhìn trân trân vào màn mưa trắng xóa, nhưng hai hàng nước mắt vẫn chảy dài. Nó mong bố mẹ nó, hay bà ngoại nó sẽ xuất hiện từ đằng xa, che dù cho nó rồi dắt nó vào nhà. Đây không phải lần đầu tiên nó phải đợi thế này, nhưng sao giờ đây, nó cảm thấy mình cô độc quá…

Rồi cũng có người đến thật. Nhưng không phải người lớn. Là một cậu bé trạc tuổi nó, đưa cho nó một cây dù mày xanh da trời, có cả một mặt trời ở trên đó nữa. Nó cầm, chẳng nói chẳng rằng, nhưng vẫn rấm rứt khóc. Thằng bé bối rối, đưa cho nó một cây kẹo mút tròn tròn, lẩm bẩm: Nín, nín khóc đi. Thằng bé kéo nó đứng lên, rủ sang nhà, ngay bên cạnh thôi. Con bé thôi khóc, gật gật đầu. Hai đứa bày đủ thứ trò chơi. Ngay cả khi bà ngoại hớt hải chạy sang đón tìm về, con bé còn phụng phịu, con muốn chơi tiếp cơ, ứ chịu về đâu. Thằng bé vẫy tay chào bạn, mai sang chơi tiếp nha. Vẫy đến tận lúc bóng con bé khuất sau bờ rào.

Và tình bạn của chúng nó – cô bé mít ướt Rin và cậu bé tốt bụng Kei, cứ lớn dần, lớn dần theo năm tháng…

***

Tôi và Rin bằng tuổi. Hai đứa biết nhau từ hồi bé tí rồi lớn lên cùng nhau. Nhà hai đứa chỉ cách có một bờ rào. Chúng tôi thân nhau lắm, luôn đi chung mọi lúc mọi nơi, cứ như hình với bóng. Hai nhà quen mặt nhau hết, Rin không ở nhà nghĩa là đang ở nhà tôi và ngược lại. Chúng tôi biết tất tần tật mọi thứ về nhau, có khi còn nhiều hơn chính người thân trong gia đình. Rin xinh, nhưng hơi trầm tính và ít nói. Mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười của cậu đều toát ra một vẻ tĩnh lặng và buồn rầu đến lạ. Cậu ấy chỉ có mình tôi là bạn thân thật sự. Nhà Rin chỉ có cậu ấy là con một, bố mẹ thì bận làm việc, đi công tác liên miên. Vì vậy lúc nào cậu ấy cũng cô độc, phải tự lập, tự chăm sóc cho mình từ khi còn bé. Tôi hay qua nhà cậu chơi, đôi lúc phụ giúp làm vài công việc nhà cho cậu ấy. Những lúc đó, vẻ trầm buồn của Rin tự nhiên bay biến đi đâu mất, chỉ còn lại niềm vui và nụ cười toe trong veo an yên của cậu ấy mà thôi. Rin có nụ cười rất đẹp, dù là khi buồn, nhưng nó còn đẹp hơn nữa khi lấp lánh an vui trong đó. Ấm như nắng ban mai, khiến tôi có thể cười theo mãi thôi.

Tôi yêu những ngày bình lặng này lắm lắm. Sáng nào tôi cũng đợi Rin cùng đi học, lâu lâu ăn chực vài miếng trong hộp cơm trưa ngon tuyệt cú mèo cậu làm. Cùng nhau giải bài tập trên lớp, Rin hay cốc đầu tôi vì không chịu tập trung hay giảng mãi mà tôi chẳng hiểu tí gì. Thỉnh thoảng đạp xe chở cậu ấy lòng vòng trên phố vào những chiều mát trời, gió lồng lộng, nắng đan xen. Tám xuyên biên giới về đủ chủ đề có thể trên đời này. Gào thét cổ vũ nhau khản cả cổ trên sân thể thao. Ở bên Rin, tôi có thể là chính mình, ngốc nghếch, điên điên, hài hước, vui nhộn, lém lỉnh, nói nhiều… Cười như chưa bao giờ được cười, sống như chưa bao giờ được sống. Mọi thứ như không thể nào vui vẻ và hoàn mỹ hơn được nữa.
Năm chúng tôi khoảng sáu tuổi, những ngày Xuân đầu tiên, Rin ngồi bên hiên nhà, nhìn cây hoa anh đào trước sân nở rộ, nhuộm thắm một góc trời. Những cánh hoa bay bay trong gió, vẫn còn vẹn nguyên sắc đẹp ban đầu, mỏng manh và mạnh mẽ. Rin đưa tay ra hứng một cánh hoa, cẩn thận nâng niu nó từng chút một. Và cười buồn, Kei à, cậu biết gì không, bà ngoại tớ từng bảo, sakura đẹp nhất khi rơi xuống. Đó là sự tàn lụi của thời khắc đỉnh cao huy hoàng nhất, nhưng những ngày hạnh phúc bình yên nào đó rồi cũng có lúc qua đi. Nhưng nó sẽ luôn sống mãi trong tâm trí con người ta, là hồi ức sống động của một thời đẹp đẽ. Tôi nắm tay Rin, cười xòa, đừng nói sâu xa thế, khó hiểu lắm. Chỉ cần như thế này thôi đã là quá đủ. Tớ muốn năm nào cũng được ngồi ngắm sakura với cậu, dù tương lai có ra sao. Ừ, năm nào cũng vậy nhé, hứa đi. Tớ hứa. Lời hứa trẻ con ngây thơ trong sáng. Không tính toán nhỏ nhen.

Nhưng sao, tôi lại lo sợ cái ngày “lụi tàn” đó sẽ đến rất nhanh?

***

Năm mười lăm tuổi, bố mẹ Rin chia tay. Không xích mích mâu thuẫn, không cãi vã tranh giành, họ ra đi trong êm thấm, để Rin lại cho và ngoại tuy vẫn chu cấp đầy đủ tiền bạc. Tôi còn nhớ như in buổi sáng hôm đó, trời mưa rả rích. Tôi đang ở ngoài đợi Rin cùng đi học. Đúng lúc đó, bố mẹ Rin đi ra. Hiếm khi tôi thấy họ ở nhà như thế này. Họ cùng nhìn tôi, mỉm cười, Kei à, chăm sóc Rin hộ cô chú nhé, giờ cô chú không ở đây được nữa. Sâu tận nơi đáy mắt vẫn tỏ ra chút bình yên, nhưng không còn yêu thương nào nữa. Rồi họ đi. Rin thấy tôi, lao ra ngoài trong màn mưa ẩm ướt, ôm chầm lấy tôi. Bật khóc, khóc rất nhiều. Và nức nở, họ không nói trước một lời nào cả, cứ vậy mà đi. Tớ đã quen việc không có họ ở bên từ bé tí, nhưng lần này là ra đi thực sự. Họ sẽ không trở về nữa đâu. Không bao giờ… Tôi giữ Rin thật chặt trong vòng tay mình. Đột nhiên, tôi cảm thấy sao mình yếu đuối, không đủ sức bảo vệ cậu khỏi nỗi đau này. Nhìn cậu khóc, sống mũi tôi chợt cay cay…

Một chàng trai khi thấy cô gái mình yêu thương phải rơi lệ vì bất cứ chuyện gì, đều muốn lau khô nước mắt của cô ấy và nghe kể hết sự tình. Tôi cũng vậy. Tôi chỉ muốn thấy nụ cười của Rin luôn rạng rỡ trên khuôn mặt mà thôi. Và tôi sẽ trở lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, để bảo vệ cậu ấy, luôn luôn. Vì khi Rin khóc, tôi thấy tim mình cũng nhói theo. Rất đau…

Lần đầu tiên, tôi nhận ra rằng, mình đã thích cậu ấy từ rất, rất lâu. Có khi nào là chiều mưa hôm ấy…

***

Sau ngày hôm ấy, nhịp sống vẫn bình lặng như thường lệ. Duy chỉ có Rin ít nói hơn trước, nụ cười cũng phảng phất nét buồn rầu nhiều hơn. Tôi vẫn ở bên cạnh cậu như hình với bóng. Tôi biết rằng tình cảm của mình đang ngày một lớn dần lên. Nhưng tôi chưa nói. Chưa đến lúc để nói khi tâm trạng Rin vẫn còn đang rối bời như vậy, không thể để cậu ấy lo nghĩ thêm. Tôi cứ chờ đời, đến một lúc thích hợp, tôi sẽ thổ lộ.

Một ngày thu buồn năm tôi mười tám tuổi, phố phường chìm trong màu vàng úa tàn của lá. Như thể báo trước kết cục của một điều gì đó sẽ đến rất sơm. Tôi ngồi bên hiên nhà Rin, nhìn thật lâu vào cây anh đào xơ xác. Hôm đó, tôi vừa nhận được giấy báo trúng tuyển ngành Nghiên cứu văn hóa của một đại học khá danh tiếng. Còn Rin thì thông báo được học bổng Kinh tế ở Mỹ. Cậu sẽ đi vào tuần tới, các công việc, thủ tục, giấy tờ đã hoàn tất. Tôi sững người, sao cậu không nói sớm. Rin thở dài, xin lỗi cậu, tớ muốn cậu trả lời chắc chắn rồi mới nói với cậu. Tớ sợ sẽ không đủ nghị lực để rời xa đây, trong khi tớ muốn được đi nhiều nơi, biết nhiều người, nhiều thứ thú vị. Tớ muốn hiểu tại sao cha mẹ mình lại có thể rời xa nhau, rời xa gia đình bé nhỏ để tung cánh trên những chân trời rộng lớn ấy mãi đến bây giờ. Và tớ muốn biết nơi nào trái tim tớ thực sự thuộc về, có thể ở đây hay một nơi xa lắc nào đó. Thông báo của Rin như sét đánh ngang tai tôi, những ngày an yên này sẽ chấm dứt đột ngột như vậy ư? Có lẽ cậu ấy cũng cảm nhận được điều đó. Chúng tôi đã lặng yên, chẳng ai nói với ai câu nào, lâu thật lâu…

Cho đến lúc tiễn Rin ra sân bay, tôi vẫn chưa có cơ hội nào để bày tỏ lòng mình. Tôi chỉ chúc cậu may mắn và thành công trên con đường mình đã chọn. Vì tôi sợ, nếu tôi nói, tôi sẽ kìm hãm đôi cánh đang dang rộng kia mất thôi. Và vì tôi yêu cậu, nên tôi muốn người mình yêu thương sẽ được hạnh phúc, dù cách này hay cách khác. Cho dù tôi biết lồng ngực mình như muốn vỡ tung ra khi nghe cậu nói. Yêu thương là trao đi không đòi nhận lại, chứ không phải là ích kỷ giữ chặt tay nhau để không bao giờ rời xa. Như vậy là chiếm hữu hơn là yêu thương thực sự. Tôi không muốn thành kẻ cuồng si như thế. Và tôi để Rin đi. Để một nụ cười tươi rói nào đó che lấp nỗi buồn. Rin sẽ tự do làm nhưng gì mình muốn, không hề vướng bận, lo nghĩ về mọi thứ mình để lại. Dù thế nào đi chăng nữa, cậu sẽ hạnh phúc thôi, tôi mong là thế....
12Sau »
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: 1/
Link:
BBcode:
↑↑ Cùng chuyên mục
» [Truyện ngắn] Cám ơn anh! Chàng trai có nụ cười Hà Nội
» [Truyện] Đặt tay lên tim và nói: Em yêu anh!
» [Truyện ngắn] Bước chân tới thiên đường
» [Truyện ngắn] Câu chuyện của bút chì
» [Truyện ngắn] Mùa hoa anh đào
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
[Truyện ngắn] Cám ơn anh! Chàng trai có nụ cười Hà Nội [Truyện ngắn] Cám ơn anh! Chàng trai có nụ cười Hà Nội
[Truyện] Đặt tay lên tim và nói: Em yêu anh! [Truyện] Đặt tay lên tim và nói: Em yêu anh!
[Truyện ngắn] Bước chân tới thiên đường [Truyện ngắn] Bước chân tới thiên đường
[Truyện ngắn] Câu chuyện của bút chì [Truyện ngắn] Câu chuyện của bút chì
[Truyện ngắn] Mùa hoa anh đào [Truyện ngắn] Mùa hoa anh đào
12345»
*TOP Game Online Miễn Phí Hót Nhất
Thanks to Xtgem
Author: Còi Phạm
Liên hệ: thanhsweet98@gmail.com
Plus Google: Còi Phạm
U-ONC-STAT