Insane
-->
game mobile, game mobile mien phi, game dien thoai, truyen ngan, phim mobile, anh dep
Trang
Chu | Game Mobile | Ứng Dụng | Game Hay
TOP GAME Online Android + iOS Hay - Chơi Là Say
* 9-shot - Đỉnh cao bắn súng 2016
* QHeros - Chiến Thuật Nhập Vai Đỉnh Nhất 2016
* Eden 3D - Siêu Game PK Skill Mượt Mà
* Naturo 3D - Đẳng Cấp Game Hot Trên SmartPhone
* iGà - Tranh Đoạt Thiện Xạ
* Au Mobile - Nhảy Au Trên Mobile
* Bang Bang - Bắn Tăng Online Bom Tấn
* Hoàng Đế - Nhập Vai Hành Động, Nhiệm Vụ Khủng Online
* Đế Chế - Game Chiến Thuật Thả Quân Đông Nhất Mobile
* Phong Thần Dị Tướng - Game ARPG Đỉnh Nhất 2016
* Phong Vân Tuyền Kỳ - Game TurnBase PRO
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

[Truyện ngắn] Cầu vòng sau mưa




8:00 A.m

Nắng bắt đầu len lỏi vào căn phòng tối, màu xám bao trùm khắp nơi. Tiếng chim bên ngoài rộn ràng quá. Đánh thức cả đôi mắt con mơ màng giấc ngủ.

Đăng Phong khẽ cựa mình. Đôi mày anh vội vàng bị kéo nhăn nhúm lại. Cảm giác thật tồi tệ. Toàn thân đau ê ẩm, rã rời không sức sống. Miệng đắng ngắt, khô khốc. Phong vơ đại cốc nước bên bàn rồi nốc cạn. Anh xoa đầu, mò mẫm trong căn phòng tối. Có một điều Phong rõ nhất: căn nhà này không phải của anh. Có lẽ ai đó đã mang anh về đây. Gương mặt nhỏ xinh, trắng bóc với đôi mắt trong veo lộ rõ nét lo âu, hoảng hốt của cô gái nào đó khẽ lướt qua tâm trí làm Phong ê ẩm đầu óc.

Đẩy cánh cửa gỗ màu trắng, Phong bước ra ngoài. Mi mắt khó nhọc nâng lên để không gian ấm áp, nhỏ bé của căn phòng xinh xắn thoáng làm anh ngỡ ngàng. Có lẽ vì quá quen với gam màu u tối nên giờ hơi ngạc nhiên khi sắc hồng, đỏ tuơi giăng kín căn phòng.

Chợt, bức ảnh lớn treo cuối góc phòng làm Phong ngỡ ngàng trong giây lát. Một cô gái có gương mặt thân thiện đang cười rất tươi với đôi mắt màu nâu trong vắt. Mái tóc cô ấy dài chấm lưng, nụ cười trong veo toát lên thần thái dịu dàng, ấm áp. Sau lưng là một cánh đồng xanh non, mỡ màng đang dâng trào sức sống.

Anh khẽ lắc đầu. Có lẽ do cô gái này xinh đẹp hơn những người con gái anh từng gặp nên mới có ấn tượng mạnh đến vậy. Nhưng rõ ràng, ở cô gái này có điểm gì khác biệt so với nét đẹp “model” của nữ giới hiện nay. Nét đẹp ấy vừa sáng trong, ngây ngô, yếu đuối, lại vừa toát lên nét mạnh mẽ, kiên cường trong đôi mắt.

Quẳng mình lên sô pha. Phong lục tìm điện thoại trong túi. Nhưng bộ quần áo của anh đã đuợc thay bằng đồ ngủ của ai đó. Thoáng bực mình. Anh nhắm nghiền đôi mắt cho hình ảnh cô gái kia tan biến. Nhưng…

Phong đoán đây là nhà của một cô gái, bởi chẳng thằng con trai chính hiệu nào lại trang hoàng khắp lối hoa và gấu bông. Hoặc… tên con trai đó không hề thích một đứa con gái nào…

Khẽ rùng mình với suy nghĩ điên rồ ấy. Phong mở choàng mắt. Một mẩu giấy vàng nhỏ xíu được gắn trên lọ hoa với dòng tin dài ngoằng (theo Phong là thế):

“Xin chào! ^^

Đỡ đau rồi chứ? Anh yên tâm đi. Chúng tôi không có ý đồ xấu gì với anh đâu! Vì phải đi học nên đành khóa cửa lại. Anh chịu khó đợi vậy nhé!

Cháo tôi để trong lò vi sóng, anh ăn đi rồi uống thuốc nhé! Tôi để thuốc trên bàn ăn đấy!

À, còn bộ quần áo của anh rách quá nên tôi vứt đi rồi. Đừng trách tôi nhé!

Sáng an lành!”

Bỏ lại nắng mơ màng đọng trong căn phòng ấm áp. Chàng trai bước vào phòng ăn kiếm tìm đồ mà “ân nhân” đã dặn. Bụng của anh đã biểu tình rầm rộ.

*-*-*

Tại hiệu sách Sunday gần “Hoa Đào”.

Hiệu sách nhỏ nép mình sau những chùm hoa giấy màu hồng xinh xắn, khoác lên mình nét lãng mạn giữa màu tấp nập, ồn ã của phố phường. Không gian thật dễ chịu và mát mẻ. Những cuốn sách đẹp đẽ hãnh diện vươn mình trên giá, hương sách mới còn lẩn khuất đâu đó trong không gian làm nức lòng người mê sách.

Khách thưa vắng, một vài ông lão khẽ cựa mình khi nắng choàng tỉnh dậy. Có lẽ bởi hôm nay là ngày đầu tuần, công việc và học tập còn vội giữ chân con người lại. Bởi không lí do gì mà tụi con gái mộng mơ bãng đi chốn thiên đường dịu ngọt này.

Gần cửa, một chiếc bàn dài có đặt máy tính và một vài đồ dùng cho việc mua bán. Một chàng trai mặc áo trắng đồng phục trường “Hoa Đào” mang nét đẹp nam tính không kém phần dịu dàng ngồi đối diện chàng tiếp tân. Cậu khẽ nhíu mày, dường như có chuyện gì đang gấp lắm mà không sao giải quyết được.

-Mày đã tìm kĩ những chỗ thằng Phong đến chưa? – chàng tiếp tân lên tiếng.

-Rồi! Nhưng chẳng lợi lộc gì! Thằng nhóc ấy dường như bốc hơi sau đợt giao hàng ấy! Ai cũng bảo không gặp nó! – chàng trai áo trắng thì thầm.

-Hoàng Tuấn, mày có nghĩ tụi thằng Long liên quan không? – cậu tiếp tân giật mình hét lớn.

Hoàng Tuấn – người con trai áo trắng, chợt ánh lên tia nhìn kì quái. Cậu nhìn thẳng vào mắt anh bạn.

-Tao không nghĩ thằng Long dám làm gì đâu! Nó đang bị thương kia mà! À Duy này! – Tuấn chuyển sang thái độ dịu hơn – Vừa có người gọi đến bảo giao cuốn “Cẩm nang sống” với hai quyển “Phút giây” ở địa chỉ X đấy! Mau đi đi! – Tuấn đứng dậy, cậu chỉnh lại chiếc caravat thắt hời hợt trước ngực – Chuyện thằng Phong để sau đi! Giờ tao vào lớp đã!

Duy gục gặc cái đầu. Vừa bỏ mấy cuốn sách vào bọc, cậu lầm bầm với thái độ cười cợt:

-Tao chỉ sợ thằng nhóc ấy lại gây họa cho người ta thôi!

-Mày bớt đàn bà tí đi!

Tuấn nhếch môi cười đểu người anh em rồi mau chóng biến mất sau cánh cửa thủy tinh trong suốt.

*-*-*

Trưa.

Những vệt nắng dài loang lổ trượt dài trên phố nhỏ. Nắng phả ra cái nóng rẫy của mùa hè miền nhiệt đới khiến những con người nhắn nhó thầm oán trách tiết trời quái đản. Vừa hôm qua còn mát dịu mà nay đã vênh váo tỏa hơi nóng cầu kì.

Trên vỉa hè, những đứa học sinh áo trắng tinh khôi còn mải đùa nghịch sau buổi học dài đằng đẵng. Một vài người vội vã với chiếc đồng hồ đong đếm thời giờ trên tay. Mọi thứ thật hỗn độn và ồn ào.

Để quay lại thời trẻ con bé bỏng, Nhã Phương và Hải My quyết định tạt vào quán kem nhỏ gần trạm xe bus với cái tên “Ngọt ngào” đáng yêu. Vẫn thói quen cũ, vẫn là hương dâu cho Phương và sô cô la của My. Biết là nóng nực, nhưng khách hàng hễ bước chân vào “Ngọt ngào” vẫn không khỏi rùng mình với hình ảnh hai cô bé nhỏ nhắn đang hì hục ăn kem như người thợ đào đường với đống ly thủy tinh ngất ngưởng trên bàn.

Ăn chán chê, hai cô gái mới ngẩng mặt lên cười khúc khích mặc cho những ánh mắt soi mói, cảm thông và cả ghen tị đang phóng về mình như UFO.

-Giờ cậu về nhà tớ luôn đi! – Nhã Phương cười toe, quệt vết kem lem trên môi.

Uống xong ngụm nước Hải My mới ngẩng mặt lên nhìn cô bạn. Một nét ái ngại thoáng lướt qua thái độ của My. Cô bạn mỉm cười:

-Xin lỗi cậu nhé, Nhã Phương! Tại hôm qua tớ đã ngủ lại nhà cậu rồi nên giờ phải về thôi, không thì…

-Cậu sợ mẹ mắng à? – Phương ỉu xìu như bánh bao ngập nước.

Hải My vội xua tay:

-Không có! Mẹ và bố tớ về quê ngoại mấy hôm rồi!

-Vậy tại sao? - Nhã Phương tròn mắt.

Hải My thở dài thườn thượt. Cô bé chợt gắt lên với thái độ dữ dằn:

-Là vì ông anh quý hóa của tớ đấy! Lão ấy lười chảy mỡ ra! Tớ đi một cái là nhịn luôn. Có lẽ bây giờ đang ngất ở nhà rồi cũng nên!

Nhã Phương phá lên cười. Anh trai của Hải My tên Hải Quân. Quân là một họa sĩ vẽ truyện tranh độc quyền cho công ty A. Với tài năng của mình, số tiền mỗi tháng anh kiếm được đủ nuôi cho cả gia đình. Tuy anh không đẹp trai, cũng không cao ráo hay to con gì. Chỉ là một thằng nhóc mang mác 25 tuổi lùn tịt với gương mặt đầy tàn nhang, cái mũi tẹt và dáng người bé tẹo. Nhưng vẫn được con gái yêu quý rất nhiều, có lẽ bởi đôi tay tài hoa đáng ghen tị của anh. Những kỉ niệm về anh Quân đối với Nhã Phương không nhiều. Nhưng trong tiềm thức của cô bé, đó là một người dí dỏm, vui tính và mang lại niềm vui cho mọi người. Hải Quân rất mực yêu thương em gái. Hải My luôn được anh trai chiều chuộng nên lúc nào trong túi cũng rủng rẻng tiền. Ngoại trừ cái tính lười vô phương cứu chữa của Hải Quân là My không thể chịu được. Sữa và bánh có sẵn trong tủ lạnh mà cũng lười lấy ra ăn. Suốt ngày ru rú trong phòng vẽ truyện tranh và uống nước cầm hơi. Có thể nói Hải Quân là chàng trai chăm chỉ và mẫu mực nhất mà Phương từng gặp....
« Trước1...345678Sau »
Chia sẻ bài viết: SMS Google Zing Facebook Twitter
HomeLượt Xem: 1/ XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48225360
Visits Today: 219806
This Week: 2193256
This Month: 219806

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Link:
BBcode:
↑↑ Cùng chuyên mục
» [Truyện ngắn] Cám ơn anh! Chàng trai có nụ cười Hà Nội
» [Truyện] Đặt tay lên tim và nói: Em yêu anh!
» [Truyện ngắn] Bước chân tới thiên đường
» [Truyện ngắn] Câu chuyện của bút chì
» [Truyện ngắn] Mùa hoa anh đào
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
[Truyện ngắn] Và cuộc đời sẽ ra sao ? [Truyện ngắn] Và cuộc đời sẽ ra sao ?
[Truyện ngắn]Chỉ là chênh vênh [Truyện ngắn]Chỉ là chênh vênh
[Truyện ngắn] Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh [Truyện ngắn] Tuổi thơ đánh mất của em và thanh xuân không tới của anh
[Truyện ngắn] Làm quen dù chưa kịp nói [Truyện ngắn] Làm quen dù chưa kịp nói
[Truyện ngắn] Hễ đi là đến [Truyện ngắn] Hễ đi là đến
123456»
*TOP Game Online Miễn Phí Hót Nhất
Thanks to Xtgem
Author: Còi Phạm
Liên hệ: thanhsweet98@gmail.com
Plus Google: Còi Phạm
U-ONC-STAT