Nhã Phương mím môi, co chân đạp Hải My ngã dúi vào sô pha, cô bé nhe răng với ánh mắt sáng rực của một con ác quỷ.
-Cậu dám bêu xấu tớ hả? Ý cậu là tớ giống hệt con dê già đội lốt người đúng không? Ya! – Nhã Phương mỉm cười đểu giả - Đỡ lấy này! – Nói rồi, cô bé bôi đầy bánh kem lên gương mặt méo xẹo của Hải My.
-Á! Cậu muốn chết rồi đúng không? – Hải My giật nảy, cô bé quơ vội lớp kem tươi bọc trên chiếc bánh ngọt mà nhét đầy miệng Nhã Phương.
Hai con nhóc quên sạch những chuyện buồn mà hì hục “make up” cho nhau bằng đống “mĩ phẩm” đặc biệt trên bàn khách. Tiếng cười vang rộm một góc đen của buổi đêm trong thành phố. Những vì sao lấp lánh cố vươn tia sáng ngọt ngào đọng trên môi hai cô nhóc. Dường như gió cũng biết tị nạnh với nét cười tươi tắn của bé con.
Lúc ấy, đằng sau những tiếng cười là một tâm hồn buốt lạnh. Trong màu đen nghuệch ngoạc của bóng đêm, chàng trai mang vỏ bọc lạnh lùng nhưng ẩn trong trái tim là nỗi đau dày vò đang rỉ máu. Bờ môi khô khốc thoát ra những âm thanh nhỏ bé rồi vội vàng tắt ngay trong ánh đen đậm đặc.
-Kiều Anh… Kiều Anh…
Tối hôm ấy, vì không đành lòng bỏ lại cô bạn mới ngồi mấy tiếng đồng hồ trên máy bay và bus để trở lại đất mẹ thân yêu, ở lại một mình chăm sóc cho Phong, Hải My gọi điện về cho gia đình xin phép ngủ lại một đêm ở nhà Phương. Ai cũng biết My thân thiết với Phương, và Phương là cô gái hiền lành, tốt bụng, nên cả nhà đều đồng ý cho Hải My ở lại mà không tra khảo gì. Tuy có hơi chật nhưng hai đứa vẫn vui.
-Ngày mai cậu đến trường luôn à? Sao không nghỉ mấy hôm cho mọi chuyện yên ổn đã!? – Hải My xoa đầu Nhã Phương như một thói quen.
-Ừm! Bố mẹ tớ và tớ đều không muốn trì hoãn việc học. Tương lai đang đợi mà! Hihi… - Nhã Phương cười, nụ cười lấp lánh trên môi làm Hải My nhẹ nhõm.
Hải My ngước ánh mắt xa xăm lên trần nhà, nơi có treo một chiếc chuông gió nhỏ xíu hình Mặt Trăng bằng thủy tinh xanh mướt. Trong mắt cô bé có chút gì nhớ thương, xót xa.
-Mà sao cậu lại về một mình? Bố mẹ cậu lẽ ra không nên tin một con cáo già như cậu! Tớ tin Việt Nam chẳng muốn đón chào con bé quậy phá như cậu đâu! Hehe – My phá lên cười.
Nhã Phương véo mũi cô bạn làm My la oai oái. Cô nhóc lém lỉnh:
-Bố mẹ tớ có việc bận bên Mĩ, có lẽ là cả mấy tháng sau cũng không về được đâu!
-Thế còn Gia Huy? – My cau có xoa mũi.
-Huy cũng bận việc nốt! – Nhã Phương ỉu xìu – Tuy còn trẻ nhưng năng lực cậu ấy không tồi. Giờ đang cùng gia đình quản lí công ty bên Mĩ. Hãng thời trang của gia đình cậu ấy đang rất nổi đấy! Mua một bộ đồ không hề rẻ đâu! Hừ! – Nhã Phương giơ nắm đấm lên đầy khí thế - Hãy đợi đấy! Sau khi ra trường, tớ sẽ hạ gục Gia Huy, đồ con trai kênh kiệu!
Hải My mỉm cười. Nhã Phương và Gia Huy lúc nào cũng cãi cọ, rồi tranh giành nhau đủ thứ hệt như con nít. Ba đứa từ nhỏ vốn là bạn thân, nhưng thời gian chơi với Gia Huy của My ít hơn nhiều. Bởi cậu bạn lúc nào cũng chỉ muốn quấn quýt bên cô bạn lai tây kia. Đã có lần, Gia Huy thổ lộ với Hải My rằng cậu nhóc rất thích Nhã Phương. Ở Phương có điểm gì đó khác biệt mà các cô gái khác vây quanh cậu không hề có. Và dù thế nào, sau này nhất định Huy sẽ kết hôn với Phương. Cũng từ sau lần sang Mĩ, My chẳng còn liên lạc gì với Huy. Chỉ thỉnh thoảng gửi mail và trao đổi ảnh với Nhã Phương cho vơi dần nỗi nhớ. Hi vọng rằng Huy sớm về, bởi một cô gái đáng yêu như Phương không hề thiếu vệ tinh bao bọc xung quanh.
Hải My cười toe:
-Cũng tại con nhóc hay đi như cậu thôi! Còn oán thán gì nữa!
-Đâu có! Là tại tớ nhớ cậu mà! – Nhã Phương tinh ranh cười – Với lại, chẳng hiểu bố mẹ tớ đang có âm mưu gì, nói đẩy tở về Việt Nam là vì muốn tớ tự lập. Trong khi đó tài khoản vẫn thoải mái tiêu xài!
-Cậu dẻo miệng thật đấy! – Hải My chu môi.
-Cậu muốn chết rồi đúng không? Con nhóc láu cá này! – Nhã Phương phá lên cười, cô bé lao vào cù léc cô bạn làm Hải My phải nhảy bổ lên van xin tha mạng. Lần nào cũng thế, Nhã Phương luôn là đứa làm Hải My phải quên sạch định nghĩa “buồn” khi bên cạnh cô bé. My biết, Phương đang cố tình làm nụ cười trên môi cô bé bung nở. Chưa bao giờ My thấy bớt yêu thương cô gái đáng yêu này một chút.
Cả hai mải đùa nghịch dưới ánh trăng hòa nhã bên ngoài, đong đưa trên bậu cửa. Nghịch chán, cả hai lăn ra giường trò chuyện mãi tới khuya. Trong đêm ấy, Hải My đã tường tận giải thích từng chi tiết Nhã Phương thắc mắc, bởi cô bé nghĩ chẳng có gì cần giấu diếm Nhã Phương. Cô bạn thông minh và biết điều chắc chắn không làm My buồn như những người bạn khác. Từ ngày Nhã Phương đi, công ty mà bố My làm đột nhiên phá sản, mẹ cô bé vì quá thương chồng khi phải vất vả làm xa để nuôi gia đình mà đã mắc bệnh trầm cảm nặng nề. Có một ngày chẳng hiểu tại sao bà lại cầm kéo lên và cắt xoẹt đi mái tóc dài óng ả của Hải My, mái đầu nham nhở làm cô bé tủi thân khóc thét lên, vì vậy mà từ đó Hải My để tóc ngắn. Chẳng bao giờ bà mẹ còn cho cô bé để tóc dài thuớt tha. Những bộ đồ con trai cũng bị đá văng đi lúc nào không hay biết, thay vào đó là những trang phục nữ tính hơn đôi chút. Cho tới nay, mẹ My cũng bớt đi phần nào bởi bố cũng chuyển hẳn công tác về đây, gia đình cũng ổn định hơn trước rất nhiều. Mẹ muốn My trở thành một cô gái dịu dàng, nết na hơn để vui lòng bà ngoại, riết mãi rồi quen, Hải My cũng thấy vui vẻ khi tính khí không còn hung hăng như trước. Có lẽ lũ con trai trong lớp My thầm cám ơn mẹ cô bé nhiều lắm lắm.
Mải mê với câu chuyện cho thỏa lòng xa cách, hai cô bé đã kéo tám tiếng sinh học một người vốn có xuống còn năm tiếng ngắn ngủn qua đêm, và bỏ mặc hẳn chàng bệnh nhân đẹp trai kia một mình phòng bên cạnh. Dám cá là chẳng bệnh viện nào dám nhận hai cô nhóc này làm việc nếu cả hai trở thành y tá.
Chương 3: Gặp lại Warmboy
Sáng hôm sau.
Bên ngoài, nắng đã lên và chảy lênh láng trong lòng đường vắng vẻ.Vì nhà của Phương nằm cách xa trung tâm nên không khí cũng bớt bụi bặm, khoác lên mình dáng vẻ ngọt ngào của sự bình yên. Những buổi sáng trong lành thế này khiến đầu óc cô bé thư thái và dễ chịu hơn hẳn. Có lẽ vì quá thích thú lớp áo ngọt ngào của con phố mà cả Phương và My đều… quên đi học.
-Á! Dậy mau! Nhã Phương! – Hải My hét toáng lên.
-Ơ….con còn muốn ngủ…mẹ ơi… - Nhã Phương cuộn tròn trong chăn mà ngáp.
Hải My cố tuôn ra một tràng rành mạch:
-7:00 A.m rồi nàng ạ! Còn 30p nữa là vào lớp rồi! À quên – Hải My giằng co chăn với cô bạn ham ngủ - Tớ là Hải My! Phạm Hải My xinh xắn, đáng yêu… bạn của cậu chứ không phải mẹ cậu đâu! Nếu cậu không muốn trèo tường thì mau dậy đi! Dậy ngay!
Qủa là volum của Hải My không hề phí công bởi Nhã Phương đã lồm cồm bò dậy.
Hai cô nàng hấp tấp, chạy ra lại chạy vào vì bus kia sắp vênh váo vụt đi. Vì không kịp nên Hải My lấy luôn đồ của Nhã Phương mặc, kệ cho hôm nay là ngày đồng phục mới tinh.
Chia mỗi đứa một mẩu bánh mì đen nằm chỏng gọng trong tủ lạnh mà gặm. Nhã Phương và Hải My vội vã phóng đi, bỏ quên ai kia cần bàn tay chăm sóc.
Sau lưng hai cô bé, một ánh mắt kì quặc đến khó lòng mà đoán chủ nhân nghĩ gì đang lờ mờ đón nhận nắng mai....